Danh Mục
» Thơ tình yêu
» Truyện cười
MT-A ![]() |
* Chương 11
Chương 11
Thấy không khí có vẻ không ổn, bác gái giải vây
cho tôi, cười nói:
- Kinh doanh làm ăn cũng tốt! Thời bây giờ, học
cao còn thất nghiệp đầy ra mà, đâu phải cứ có
bằng cấp là bảo đảm tương lai.
Được "mẹ vợ tương lai" thương tình ném cho
cái phao, tôi mừng rỡ chụp ngay, gật đầu lia lịa:
- Dạ, cháu cũng thấy vậy.
Từ thời điểm ấy cho đến cuối buổi, Băng Cơ
không nói gì, lẳng lặng ngồi đó. Chỉ có mẹ cô
nàng trò chuyện cùng tôi và Tình tang.
Ăn xong, biết ở lại cũng chẳng hay ho gì, tôi
chào ra về nhưng Băng Cơ vờ như không nghe,
cứ cắm cúi dọn dọn dẹp dẹp.
Tình tang kéo áo tôi:
- Về thôi mày! Ở lại một hồi núi lửa phun trào thì
toi đời, có gì xin lỗi sau đi!
- Ừ.
Tôi tiu nghỉu dắt xe ra, mang theo tâm sự nặng
trĩu.
Ngồi phía sau, Tình tang gắt khẽ:
- Tự dưng mày đi nói dối Băng Cơ cái chuyện vớ
vẩn đó làm gì cho khổ vậy? Con gái mà mất lòng
tin rồi thì khó lấy lại lắm!
Tôi thở ra:
- Tao có cố ý đâu! Lúc đầu định nói vậy cho oai
chút, gây ấn tượng với người đẹp. Hầy, lần này
mệt rồi, Băng Cơ rất ghét ai nói dối, đã cảnh
báo tao mấy lần!
Tình tang tặc lưỡi:
- Ráng đi! Về lên mạng nói chuyện, xin lỗi thành
khẩn vào! Băng Cơ có tình cảm với mày, chắc
cũng dễ bỏ qua, không đến nỗi đâu!
- Hên xui! Con gái mưa nắng thất thường, còn cô
nàng này thì thuộc diện hạn hán với bão bùng
thay đổi nhanh chóng mặt. Tao chả biết đâu mà
lần nữa!
- Ha ha, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Mày
cũng nổi khùng lên đi, biết đâu trị được! - Tình
tang cười giòn.
Tôi giật cùi chỏ ra sau:
- Đừng có xúi điên! Còn chưa tán được, nổi
khùng thì tao lên rừng ở với khỉ chắc luôn.
- Thì tao nhắc vậy đó! Từ hồi quen Băng Cơ, tao
thấy mày mất bản sắc nam nhi nhiều rồi à! - Nó
chép miệng, tiếc nuối cho thời oanh liệt của tôi
nay còn đâu.
- Cũng biết vậy nhưng chịu thôi! Tao đang nằm
kèo dưới, chưa đến thời cơ để ngoi lên!
Tôi lắc đầu. Buổi trưa nắng gắt, con đường đầy
bụi như xa hơn, chạy mãi không thấy tới.
o0o
Về nhà nằm nghỉ đến 4h chiều, tôi bật máy lên,
nhắn tin cho Băng Cơ. Một tin nhắn không dài,
không quỵ lụy nhưng cũng đủ chứng tỏ thiện chí.
Tôi: Xin lỗi! Tôi biết mình sai khi nói dối Băng Cơ
như vậy, nhưng thực sự tôi không cố ý! Đừng
giận tôi nữa được không?
Chờ một hồi chẳng thấy trả lời, tôi lại gửi thêm
một dòng.
Tôi: Tôi hứa sẽ không để chuyện như vậy xảy ra
thêm bất kỳ lần nào nữa, thật đấy!
Dường như Băng Cơ đang chờ đợi câu nói này
của tôi, cô nàng hồi đáp ngay.
Băng Cơ: Bạn hứa chắc chứ?
Tôi: Chắc chắn, sẽ không bao giờ tôi nói dối
điều gì nữa hết!
Băng Cơ: Nếu có thì sao?
Tôi: ...!
Tôi: Nếu tôi còn nói dối thì Băng Cơ đừng nhìn
mặt tôi nữa. Tôi chấp nhận!
Khi nói ra câu này, tôi không biết là mình đang
phạm một sai lầm lớn, và sau này phải khổ sở
biết bao nhiêu vì nó.
Băng Cơ: Ừm, tôi sẽ nhớ lời hứa của bạn!
Tôi: Vậy là huề rồi nhé, không giận nữa đó!
Băng Cơ: Tôi giống người giận dai lắm sao?
Tôi: Hì hì, chưa biết được. Từ từ xác định rõ thì
tôi sẽ nói cho Băng Cơ hay!
Băng Cơ: Hứ...
Tôi: Tôi hỏi câu này được không?
Băng Cơ: Tôi thích thẳng thắn, nên sau này có
chuyện gì thì bạn cứ nói ra, không phải rào trước
đón sau!
Tôi: Ok. Tôi thấy Băng Cơ hơi nhạy cảm với
những lời nói dối, có thể hỏi lý do vì sao không?
Băng Cơ: Đâu ai thích người khác nói dối mình,
bạn hỏi lạ quá đấy!
Tôi: Đúng là thế. Nhưng mà, tôi cứ thấy Băng Cơ
nhạy cảm hơn những người khác, chắc phải có
lý do nào đó!
Im lặng lúc lâu.
Băng Cơ: Từ nhỏ, tôi đã chứng kiến ba tôi dối
mẹ nhiều lần, nên nhận ra những người hay nói
dối thường không chung thủy.
Tôi: Tôi sẽ không như vậy đâu. Băng Cơ đừng lo!
Băng Cơ: Ai bảo tôi lo? Tôi chỉ không thích tiếp
xúc với người dối trá thôi, chứ không phải có ý
gì khác! Bạn đừng tưởng bở!
Tôi: Băng Cơ cứ nói vậy hoài, không sợ làm tôi
buồn hay giận à?
Băng Cơ: Nhìn bạn không giống người hẹp hòi,
chắc sẽ chẳng để bụng những lời này. Mà nói
thật là bạn giận thì kệ bạn, có sao đâu!
Băng Cơ: "icon mặt cười".
Tôi: Nhìn vậy chứ tôi nhỏ nhen lắm đó, tại Băng
Cơ chưa thấy tôi giận thôi, he he!
Băng Cơ: Ừm. Hy vọng tôi sẽ có dịp chứng kiến.
Đối đáp qua lại một hồi, thấy tình hình ổn thỏa
êm xuôi, tôi đi vào chủ đề chính.
Tôi: Tối nay Băng Cơ có thời gian không?
Băng Cơ: Chi vậy?
Tôi: Biết còn hỏi. Tôi muốn mời Băng Cơ đi uống
nước!
Băng Cơ: Ở nhà cũng có nước vậy, sao phải ra
đường?
Tôi: @.@!
Băng Cơ: Tôi phải phụ mẹ dọn dẹp cho xong
xuôi, với lại nhà mới nên mẹ tôi ở chưa quen,
để mẹ ở nhà một mình ban đêm tôi không yên
tâm!
Tôi: Ừ. Vậy để khi khác...
Băng Cơ: Nói nghe yểu xìu vậy?
Tôi: Bị từ chối thì phải chán, tâm trạng không
được vui rồi!
Băng Cơ: Tôi từ chối hồi nào đâu?
Tôi: Vừa từ chối xong đã làm như không nhớ rồi.
Băng Cơ: Bạn không hiểu ý tôi rồi. Ở nhà cũng
có nước, sao phải ra đường, chắc bạn không đủ
thông minh để hiểu câu này.
Tôi nhíu mày suy nghĩ, ý Băng Cơ là sao nhỉ? À,
hiểu ra rồi!
Tôi: Ý Băng Cơ là tôi có thể đến nhà bạn chơi?
Băng Cơ: Khổ ghê! Phải gợi ý thế mới hiểu đấy.
Tôi: He he, tại Băng Cơ không nói rõ, sao tôi hiểu
được nè!
Băng Cơ: Không thích! Tôi thường hay như vậy,
ai hiểu được thì hiểu.
Tôi: Vậy tối nay tôi qua nhé, đi một mình thôi
được không?
Băng Cơ: Tùy bạn. À, chút nữa tôi làm món gà
rán, bạn thích ăn không?
Tôi: Thích lắm! Tôi có phần hả?
Băng Cơ: Để xem, có dư tôi sẽ chừa, hi hi...!!
Tôi: "Icon mặt đau khổ".
Tôi: Không biết. Tôi sẽ nhịn đói chừa bụng,
không có gì ăn tôi nằm vạ ở đó luôn, không về
nữa!
Băng Cơ: Tốt thôi! Tôi cũng đang cần có người
trông nhà hộ, nhà mới ở không quen, cứ thấy sờ
sợ sao đó!
Tôi: ...!
Tôi: 7h tôi qua hén, có sớm quá không?
Băng Cơ: Ừm. Tôi làm việc đây, nói sau nhé!
Tôi: Tối gặp!
Tình yêu thật kỳ diệu. Nó khiến cho tâm trạng
con người ta thay đổi liên tục từ vui sang buồn,
buồn sang vui, nhanh còn hơn chong chóng.
Trưa giờ cứ khó chịu trong lòng, nhưng làm hòa
được với Băng Cơ, còn có cuộc hẹn tối nay
khiến tôi nhìn đâu cũng thấy màu hồng. Ô kìa,
đời bỗng dưng vui, là lá la!
Tôi đi ra đi vào, đứng lên ngồi xuống, chốc chốc
lại ngó đồng hồ làm mẹ tôi khó hiểu, hỏi mấy lần
có chuyện gì.
Tôi hớn hở:
- Mẹ muốn có con dâu không?
Mẹ tôi giật mình:
- Gì nữa ông trời con? Lại quen cô nào nữa đây?
Tôi ít khi trò chuyện với ba, nhưng rất hay tâm
sự với mẹ. Nhất là chuyện tình cảm nam nữ, lâu
lâu có hứng cũng mang ra kể đôi chút, vậy nên
mẹ biết tôi quen khá nhiều. Bà không cấm, chỉ
khuyên tôi không nên quá sa đà vào chuyện yêu
đương nhăng nhít, lo học hành chuẩn bị cho
tương lai trước đã.
Tôi cười:
- Nhỏ này được lắm mẹ ơi, vừa xinh vừa hiếu
thảo, con nhà đàng hoàng!
- Nghe cũng được đó! Nếu thật lòng có tình cảm
thì hôm nào con dẫn con bé về dùng cơm, sẵn
tiện ba mẹ xem coi thế nào. - Mẹ gật đầu.
- Dạ.
Tôi chỉ nói trước cho mẹ biết mà chuẩn bị tâm lý
thôi, chứ cái ngày đó chắc là còn xa xôi lắm.
Băng Cơ ơi, khi nào em mới chịu làm người yêu
của anh đây?
Trời còn chưa tối, tôi đã lo tắm táp, thay đồ
chuẩn bị sẵn. Gần tới 7h, tôi chạy ngay đến nhà
mới của Băng Cơ, vừa chạy xe vừa huýt sáo
vang trời.
Đang bon bon trên đường, chợt có tiếng còi xe
inh ỏi phía sau, tôi hơi bực bội nhưng vẫn chạy
vào trong lề nhường đường, mắt nhìn vào kiếng
chiếu hậu.
Một chiếc môtô đắt tiền kềnh càng vọt lên, cưỡi
trên xe là hai thằng to con mặc áo thun cộc tay,
lộ ra hình xăm khá ngầu đời.
Chiếc môtô kè sát vào gần xe tôi, đột ngột thằng
ngồi sau co chân đạp mạnh về phía tôi.
Rầm!
Quá bất ngờ, tôi chẳng kịp phản ứng gì, chiếc xe
lãnh trọn cú ra chân của thằng kia, loạng choạng
rồi ngã văng vào phía trong lề đường.
May mà tôi đang chạy không nhanh lắm, nhưng
tay cũng bị trầy một đường chảy máu rát vô
cùng. Tôi lồm cồm đứng dậy, trong lúc hai thằng
kia cũng ngừng xe, bước xuống.
Một thằng hất hàm:
- Chạy xe kiểu gì vậy mày? Muốn ăn đòn à?
Rõ ràng hai thằng này kiếm cớ gây sự với tôi,
không phải tình cờ va chạm gì cả. Rất có thể tụi
nó là người của thằng Minh gửi tới để trả thù, lời
hù dọa hôm trước tôi vẫn nhớ như in.
Tôi chẳng buồn dựng xe lên, mà âm thầm thủ
thế, nói lại:
- Tụi mày tự dưng đạp ngã xe tao, còn mặt dày
vu oan giá họa, muốn gì đây?
- A, thằng này láo! Đánh chết mịa nó đi!
Bất chấp có khá đông người dân hiếu kỳ dừng
xe bu lại xung quanh, hai thằng này nhào tới tôi,
tay chân đánh túi bụi. Tuy vậy, cũng chẳng có ai
lên tiếng can ngăn hay giúp đỡ tôi. Các bạn
cũng biết đấy, dân ta đa số là vậy, xem cho
thích mắt có chuyện bàn tán thôi. Hơn nữa, họ
cũng sợ vạ lây, rước thêm phiền toái không đâu
vào người.
Hai thằng này được cái to con, chắc có tập thể
hình, nhưng cũng đánh kiểu quơ quào cậy sức
thôi, chẳng có bài bản đòn thế gì. Tôi chỉ cần cố
giữ khoảng cách, không để cho bọn nó ôm
được, rồi lựa thế cho mỗi thằng vài cú đấm, lên
thêm đòn gối thì bọn chúng đã té lăn quay, máu
mũi máu mồm trào ra. Thế nhưng tôi cũng ăn
một đạp vào ngay bẹ sườn, rất đau, cứ bước đi
là lại nhói lên, phải hơi khom lưng không thể
đứng thẳng được.
Nén đau, tôi thộp cổ một thằng xách ngược lên,
gằn giọng:
- Thằng Minh sai tụi mày chơi tao đúng không?
Thằng này cũng thuộc dạng lì đòn, mũi ộc máu
chứ nhất định không chịu khai, còn lớn tiếng
hăm dọa:
- Tao chẳng biết Minh là thằng khỉ nào. Mày nhớ
mặt tao, chưa xong đâu!
- Ừ, còn tụi mày thì nhớ kỹ nắm đấm của tao, lần
sau có tới nhớ đi đông hơn!
Bốp! Bốp!
Tặng thêm cho nó vài đấm, tôi moi điện thoại
trong túi nó ra, bật danh bạ xem. Bên trong lưu
khá nhiều người tên Minh, tôi bèn xem cuộc gọi
đến thấy có cuộc gọi cách đây chưa lâu từ cái
tên "Minh dè", liền bấm gọi lại.
Chuông reo chưa được vài tiếng thì bên kia đã
bắt máy, háo hức hỏi:
- Sao rồi?
Đúng là giọng của thằng Minh. Tôi thản nhiên
nói:
- Xong, tụi nó nằm hết rồi.
Giọng thằng Minh vui vẻ:
- Tốt, lát về tao thanh toán nốt cho! Ủa, mà tụi
nó là sao, mấy thằng cơ à?
- Tụi nó là hai thằng mày thuê đi đánh tao nè,
nằm một đống rồi, có rảnh thì lại đưa về giùm!
Quên nữa, lần sau nhớ kêu đông đông một chút,
nhiêu đây tao đánh chưa đã tay!
Tôi nói một tràng, không để thằng Minh kịp phản
ứng mà tắt máy luôn. Sau đó, tôi lên xe chạy đi
ngay trước khi công an phường được người dân
báo tin sẽ kéo đến, tránh phải xuống đồn làm
biên bản tường trình này nọ rất phiền phức.
Tôi định về nhà thay đồ, mặc áo dài tay vào để
che vết thương nhưng nhìn đồng hồ đã gần
7h30, quay tới quay lui thì không kịp. Tính tôi
không thích kể lể này nọ, sợ Băng Cơ nhìn thấy
vết thương sẽ hỏi han lung tung, rồi lo lắng
không hay nữa.
Nghe tôi ấn chuông, Băng Cơ ra mở cửa ngay,
gương mặt đáng yêu hơi không vui:
- Bạn là chuyên gia trễ hẹn!
Tôi cười giả lả:
- Có chút chuyện, không phải tôi cố ý đâu.
- Lần nào cũng có lý do, lẻo mép! Bạn vào nhà
đi!
Băng Cơ nguýt một cái sắc lẹm, quay lưng đi
vào trong.
Tôi chạy xe lên thềm, hơi tập tễnh theo vào, cố
thẳng lưng làm như bình thường mà đau quá,
chẳng biết có gãy cái xương sườn nào không
nữa.
Buổi tối, ngôi nhà lên đèn sáng trưng nhìn khá
sang trọng và lung linh. Không thấy bác gái đâu,
chỉ có tôi và Băng Cơ ngồi trên bộ sô pha màu
trắng đắt tiền đặt ở phòng khách.
- Bạn ăn gì chưa? Tôi hâm lại gà rán cho ăn nhé!
- Băng Cơ nói.
Tôi gật đầu:
- Băng Cơ làm đi, sẵn tiện cho tôi nhờ toilet một
chút!
- Ừm.
Băng Cơ đi trước, tôi theo sau, không dám đi
ngang hàng sợ cô nàng phát hiện ra.
Ngôi nhà này có hai toilet, một dưới bếp và một
trên lầu. Trong khi Băng Cơ ở bên ngoài chiên
nóng mấy cái đùi gà lại thì tôi chui vào toilet lấy
nước rửa ráy vết thương. Rát kinh khủng, không
gì rát bằng tay chân bị trầy lác cả.
Vào đây, để ý tôi mới thấy áo quần có nhiều chỗ
dính bùn đất dơ hầy, lại phải một phen tẩy tẩy
rửa rửa. Kiểu này, lần sau ra khỏi nhà chắc nhét
theo một bồ đồ trong cốp xe, phòng khi bị úp sọt
còn có cái mà thay.
Khi tôi ra ngoài thì Băng Cơ đã dọn thức ăn lên
phòng khách rồi. Thấy tôi đi lên, Băng Cơ ngồi
nhìn chằm chằm làm tôi cứ phải thẳng lưng, hiên
ngang bước đi dù cho bẹ sườn đau thấu trời
xanh, thiếu điều chảy cả nước mắt.
- Bạn qua đây đi! - Đột nhiên Băng Cơ chỉ vào
chỗ kế bên cô nàng nói.
- Hả? - Tôi vừa ngồi xuống đối diện, nghe vậy
kinh ngạc hỏi lại.
- Bạn không qua thì thôi, tôi qua vậy!
Băng Cơ đứng lên, đi lại ngồi sát bên tôi. Bàn
tay mềm mại của cô nàng cầm tay tôi hơi giơ
lên, nhìn vết thương, mày nhíu lại:
- Bạn bị sao vậy? Té xe hả?
Chưa biết đáp thế nào thì Băng Cơ đã nói giùm,
tôi vội cười gượng gật đầu:
- Ừm. Mơ màng vấp trúng ổ gà nên té, hì hì!
- Đau lắm không? Để tôi vệ sinh cho nhé!
Băng Cơ hỏi cho có thôi. Tôi còn chưa kịp nói gì
thì cô nàng đã lấy hộp dụng cụ đặt dưới bàn lôi
ra lỉnh kỉnh nào oxi già, băng cá nhân, tùm lum
các thứ.
Thấy tôi hơi nhăn mặt khi bị chế oxi già lên chỗ
trầy, Băng Cơ dịu giọng:
- Ráng chịu đau, phải rửa sạch vết thương mới
không bị nhiễm trùng!
- Ừm.
Thể xác tôi đau, nhưng tâm hồn thì bay bổng
tung tăng đâu tận trên mây. Được người đẹp
chăm sóc thì đau cách mấy tôi cũng chịu được,
có khi từ nay mỗi ngày phải kiếm tụi thằng Minh
tập dượt vài cử, sau đó lại chạy đến tìm Băng
Cơ.
Đang mơ màng hưởng thụ, Băng Cơ hỏi một câu
làm tôi tụt hết cảm xúc:
- Mà bạn té xe thì việc gì phải giấu tôi?
Tôi ấp úng:
- Tôi... tôi không muốn Băng Cơ lo lắng!
Băng Cơ liếc tôi một cái, lại chăm chú chùi rửa
băng bó:
- Tự tin quá! Sao tôi phải lo lắng cho bạn?
- He he, không phải đang chăm sóc cho tôi đó
sao?
- Bạn còn nói lung tung thì tôi mặc kệ đó! - Băng
Cơ hù dọa, mắt vẫn không nhìn tôi, cứ như vết
trầy ở tay đẹp hơn cái mặt tôi cả trăm lần.
Tất nhiên là tôi im ru, không dám tếu táo nữa.
Băng Cơ nhìn tay tôi, trong khi tôi lại nhìn mặt cô
nàng, muốn hôn mấy cái thật.
Băng bó, dán băng cá nhân vuông vắn xong
xuôi, Băng Cơ hỏi:
- Còn chỗ nào nữa không?
Tôi định nói là không, vì vị trí ngay bụng hơi nhạy
cảm, nhưng nghĩ đen tối sao đó lại buột miệng:
- Còn.
- Chỗ nào?
- Ngay bụng nè, hơi kì!
- Không sao. Bạn là con trai, có phải thiếu nữ
đâu mà ái ngại, kéo áo lên tôi xem!
Tôi có phần ngại ngùng kéo nhẹ áo thun lên,
khoe bẹ sườn.
- Trời, bầm xanh luôn nè!
Băng Cơ suýt xoa, bàn tay ấn nhẹ vào chỗ bị
bầm làm tôi chút nữa nhảy nhổm. Cô nàng cũng
giật mình, bẽn lẽn nói:
- Xin lỗi, làm bạn đau hả? Tôi muốn thử xem có
bị gãy xương hay gì không.
Mắt tôi long lanh vì đau, vậy chứ cũng ráng cười
hào hùng:
- Không đau, tôi nhột thôi!
Chắc biết tôi nói xạo hay sao mà Băng Cơ cười
khúc khích, lấy chai dầu xanh thoa lên, rồi tay
nhẹ nhàng xoa bóp.
- Để tôi làm tan chỗ máu bầm cho!
Tôi nhắm mắt hưởng thụ cơn đau dìu dịu tê tái
cõi lòng, quả tim trong lồng ngực cứ nhảy lồng
lên vì kích động. Hi vọng Băng Cơ không nghe
được, vì chỗ cô nàng đang xoa bóp khá gần vị
trí tim tôi.
- Hai đứa làm gì vậy?
Mẹ Băng Cơ từ trên lầu đi xuống, thấy Băng Cơ
đang "sờ soạng, sàm sỡ" trên người tôi thì đứng
sững lại, ngỡ ngàng lên tiếng.
Tôi giật mình lật đật kéo áo xuống. Băng Cơ
cũng rụt tay lại nhanh không kém. Cô nàng ấp a
ấp úng, gương mặt đỏ bừng lên:
- Mạnh bị té xe trầy trụa nên con đang băng bó
giùm thôi.
Bác gái nghe vậy, lại nhìn thấy cánh tay dán
băng cá nhân trắng xóa được tôi cố tình khoe ra,
vẻ nghi ngờ liền tan đi, quan tâm hỏi:
- Vậy hả? Chạy xe sao không cẩn thận gì hết vậy
cháu?
- Dạ, cháu lỡ chạy trúng ổ gà thôi, lần sau sẽ
chú ý hơn! - Tôi lễ độ đứng dậy chào hỏi.
- Cháu ngồi xuống cho Băng Cơ giúp đi! Bác
xuống nhà lấy ít nước thôi, hai đứa cứ tự nhiên!
Bác gái cười cười, đi ra sau lấy nước rồi nhẹ
nhàng lên lầu, trả lại không gian cho bọn trẻ.
Tuy nhiên, sự nghi ngờ trước đó của bác gái lại
biến không khí trở nên mập mờ kỳ quặc. Bà đi
rồi, nhưng tôi và Băng Cơ không sao tự nhiên
được. Một hồi, Băng Cơ hơi rụt rè nói:
- Còn đau không? Có cần tôi... xoa dầu nữa
không?
Tôi rất muốn gật đầu nhưng chả hiểu sao miệng
lại từ chối:
- Hết đau rồi. Cảm ơn Băng Cơ nhiều lắm!
Nói xong, trong lòng tôi mới thấy tiếc hùi hụi. Đâu
phải lúc nào cũng có cơ hội ngồi gần, thân mật
với cô nàng như thế này, đúng là ngu ngốc mà!
- Vậy bạn ăn gà rán đi! Chắc nguội hết rồi, để tôi
hâm lại nữa cho!
Băng Cơ hấp tấp đứng lên, ôm đĩa gà như đang
chạy trốn làm tôi chẳng kịp lên tiếng cản.
Hành động của chúng tôi, hay ít ra tính riêng
Băng Cơ thì rất trong sáng, nhưng lời nói của mẹ
cô nàng lại khiến cho hai người thấy ngượng
nghịu. Tôi thì không sao, nhưng Băng Cơ chắc là
đang rất nhột nhạt không quen.
Băng Cơ "trốn" dưới bếp đâu chừng mười lăm
phút, lát sau lò dò đi lên, vẻ mặt đã trở lại bình
thường.
Cô nàng đặt đĩa gà vàng ươm trước mặt tôi,
mời:
- Bạn dùng đi cho nóng!
Món gà rán này tôi rất thích ăn, nhưng trước giờ
toàn dùng ở tiệm KFC hoặc Lotteria, chưa bao
giờ thử qua của người khác nấu nướng.
Chẳng rõ do tôi say mê Băng Cơ quá rồi, hay
đúng là cô nàng có tay nghề cao thật, mà tôi ăn
thấy rất ngon, hơn hẳn ngoài cửa tiệm. Khoai tây
chiên cũng giòn rụm, tương ớt cũng ngon, tóm
lại cái gì cũng tuyệt vời. Nhất là cô gái đối diện
đang ngồi chống cằm tươi cười nhìn tôi trổ tài
càn quét.
Thấy sản phẩm mình làm ra được thưởng thức
như vậy, có lẽ Băng Cơ rất vui nên nháy mắt hỏi:
- Ngon không?
- Không ngon...
Tôi lắc đầu, rồi chờ khi mặt cô nàng xịu lại thì
cười:
- Mà là quá ngon! Băng Cơ đầu độc kiểu này, về
sau tôi thèm nhưng ra tiệm ăn thấy không ngon
thì biết sao đây?
Bị tôi trêu chọc, Băng Cơ hơi cong môi:
- Nếu vậy thì bạn cứ tới đây! Tôi tính rẻ, một
trăm nghìn một phần thôi.
- Đồng ý luôn. Từ mai, mỗi ngày tôi ghé ăn một
phần, Băng Cơ phải làm đó!
- Còn lâu, nằm mơ đi!
Nhớ ra gì đó, Băng Cơ lên phòng, lúc sau bước
xuống đưa cho tôi một phong bì dày cộm.
- Gì vậy? - Tôi ngờ ngợ đoán ra rồi, nhưng vẫn
hỏi.
Băng Cơ mỉm cười:
- Tôi gửi lại tiền thuê nhà cho bạn, không nhận
tôi giận đó!
Tôi ngần ngừ, vẫn chưa chịu cầm lấy:
- Băng Cơ cứ giữ lại chi tiêu trong nhà đi, coi
như tôi trả trước tiền ăn gà một năm!
- Tôi không thích thiếu nợ ai hết! Bạn giữ lấy
mà... kinh doanh!
Băng Cơ nhét tiền vào tay tôi, còn cà khịa thêm
một câu. Từ sáng tới giờ, nghe tới hai từ "kinh
doanh" là tôi thấy quê dễ sợ. Nhìn mặt cô nàng
tỉnh rụi, không biết là cố tình hay vô ý nhắc tới
nữa đây.
Dù không muốn nhưng tôi buộc phải cất tiền vào,
chỉ phiền muộn nói:
- Sau này, nếu có cần gì thì Băng Cơ cứ nói,
đừng ngại nhen! Tôi không giàu có, nhưng chút ít
tiền này thì vẫn có khả năng.
- Ừm. Nếu khó khăn, bạn sẽ là người tôi nhớ
đến đầu tiên!
Băng Cơ chỉ nói nhớ tới tôi trước tiên để mượn
tiền, nhưng vậy cũng đủ làm tôi khoan khoái
trong bụng. Thây kệ, chẳng cần biết là gì, miễn
xếp đầu tiên là tôi chịu.
- Mà này, bạn té xe bầm tím ở bụng nhưng sao
áo lại chẳng rách hay xây xước chỗ đó thế?
Băng Cơ có phải là fans của thám tử Conan hay
không đây trời, chuyện nhỏ nhặt như vậy mà
cũng phát hiện ra.
Tôi lúng búng:
- Chẳng biết nữa. Chắc là bị vật gì đó đập thẳng
vào, không kéo lê nên không rách.
Tôi đáp lung tung, may sao lại hợp lý nên cô
nàng không thắc mắc nữa, nhưng vẫn đăm
chiêu.
Không muốn Băng Cơ có thời gian nghĩ ngợi
nhiều, tôi vọt miệng hỏi:
- Lần đầu gặp tôi, cách Băng Cơ nhìn tôi rất lạ,
có thể nói tôi nghe lúc đó bạn nghĩ gì không?
Quả nhiên, tôi gợi chuyện làm cô nàng dừng
dòng suy tư lại ngay, thú vị nhìn tôi:
- Lần đầu? Ý bạn là cái lần trú mưa gặp đó hả?
- Ừm.
- Muốn nghe lắm sao? - Băng Cơ cười bí ẩn.
Tôi tò mò gật mạnh:
- Muốn chứ!
Trực tuyến 

Thành viên: BOT,
& 11 Khách ghé thăm!

