CHƯƠNG 17: TÚ TRIẾT KẸO MÈ XỪNG Kinh qua những lần thất bại liên tiếp, tôi quyết định nghỉ ngơi vài ngày, điều chỉnh kế hoạch tác chiến rồi mới tiến hành “hành động săn ác quỷ” cũng ác quỷ không kém. Cứ đế Kim Thuần Hy yên ổn vài ngày đi, vì tương lai của anh ta mãi mãi chìm trong bóng tối đáng sợ của Quách Tiễn Ni đây. Ha ha ha ha! |-) Chạng vạng hôm ấy, tôi đang vỗ béo mình trong tiệm bánh ngọt mới mở gần nhà thì điện thoại di động đột ngột reo vang. “Alô~?” Tôi bực bội hỏi. Đáng ghét quá, lúc này lại gọi điện có tức chết không! “Cậu là ai, tại sao lại cầm điện thoại của Tiễn Ni?” Giọng một tên con trai thẳng thừng hỏi. “Cậu đang nói gì thế hả? Tôi chính là Quách...” Tôi ngậm bánh mì ậm à ậm ừ. “Không thể nào, lừa gạt-!” Đối phương gắt gỏng cắngang lời tôi, chắc chắn não anh ta hỏng mất rồi! “Tôi - chính - là - Quách - Tiễn - Ni!!!!!” Tôi thật sự muốn nhét bánh mì trong miệng tôi vào tai người đó quách cho rồi! “Cậu nói dối, giọng của Tiễn Ni rất trong trẻo dễ nghe, có giống cái giọng ậm ờ như vịt bầu của cậu đâu!” “Tại sao tôi phải lừa cậu? Tôi là Tiễn Ni mà!” Cuối cùng tôi cũng vất vả nuốt được miếng bánh mì xuống, vội vàng hóp một hum sữa, rồi mới hắng giọng lên tiếng. Cái tên chết tiệt, dám nói giọng tôi giống giọng vịt bầu à? Có điều nể tình cậu ta trước đó khen tôi mà tha thứ vậy. Tất cả là do cái miệng đầy bánh mì gây họa. “Cậu đúng là Tiễn Ni à, tại sao lúc nãy giọng của cậu lại kỳ quái như thế? Cậu biết đổi giọng hả?” “-O- Ngốc, chẳng lẽ cậu không nhận ra à? Lúc nãy tớ đang ăn mà!” Tôi đúng là đáng chết, ngay cả đối phương là ai cũng không biết, thế mà lại mắng cậu ta “ngốc”, nhưng lời đã nói ra thì làm sao nuốt lại được đây? “Ồ, thì ra là thế à!” “Xin hỏi tóm lại cậu là ai?” “Cậu thử đoán xem! ~0.0~” Rõ ràng là giọng điệu điển hình của bọn nhóc con. “Tớ đoán không ra”. Tôi lại bắt đầu gặm bánh mì. “Tớ là Lý Tú Triết, Tú Triết!!!
