Chương 30 Cái “Ngày mai” mà Kim Thuần Hy bảo Thôi Anh Ái sắp đến ấy, cuối cùng cũng đến rất nhanh, vì “ngày mai” chính là ngày hôm nay. Cả một buổi sáng, tôi xoay chong chóng với ý nghĩ phải mặc gì, chải kiểu tóc gì, phải làm sao để mình tỏ ra xinh đẹp hơn, có khí chất hơn và quyến rũ hơn, để khi đứng chung với Thôi Anh Ái sau khi tan học sẽ đến nhà Kim Thuần Hy chơi, nếu so sánh thì cũng không cách biệt nhau lắm. Nhưng hành hạ cả một lúc lâu mà chưa mặc được gì, chưa làm được gì cho ra hồn, cuối cùng cũng thấy sắp trễ giờ rồi, đến bữa sáng cũng không kịp ăn mà mặc bừa đồng phục vào rồi chạy ra khỏi nhà, kết quả vẫn bị trễ giờ, lại bị phạt đứng góc tường suốt hai tiếng, tóc tai cũng sắp biến thành chổi lông gà rồi. Và còn, việc cãi nhau với Kim Thuần Hy hôm qua đã tổn thương tâm hồn nhỏ bé mong manh của tôi, tổn thương nghiêm trong đến mức chỉ nhớ là đã khóc và ngủ, quên bẵng phải làm bài tập cô ra, hôm nay đành phải ở lại học “Chi hô giả dã” (cổ văn), học đến mức tôi muốn tự sát. Nếu có thể lựa chọn giữa việc gặp Thôi Anh Ái và học cổ văn thì thực ra tôi chọn gặp tuyệt thế mỹ nữ còn hơn, tuy rằng cũng là tuyệt thế tình địch. Sau đó chen lấn lên chuyến xe cuối, ưên xe bị chèn ép bẹp dúm, lúc xuống xe không đóng cửa kỹ đã chèn mất góc áo của tôi, sau đó lúc chạy nhanh về đến cửa nhà còn bất cẩn bị vấp ngã đúng lên đám phân gà, tôi không hề oán hận gì, chỉ cảm thấy kỳ lạ, tại sao trước ngôi biệt thự lộng lẫy này lại xuất hiện phân gà cơ chứ, có lẽ, có lẽ là gà rừng không có nhà để về chăng. He he! (^O^) Có thể tưởng tượng ra vẻ thê thảm của tôi lúc này, quả thực là vô tiền khoáng hậu! Vừa bị phạt trồng cây chuối vừa bị chen lấn trên xe vừa bị ngã nhào nữa. Bỏ đi, gặp cái bà Thôi Anh Ái quỷ gì đó làm gì, dù sao cô ta cũng có đến thăm tôi đâu, thôi thà chuồn nhanh lên phòng tắm cho xong. Dáng vẻ như ma này không không không không thể để ai thấy được. “Quách Tiễn Ni”. Chết tiệt, đúng lúc tôi khẽ khàng e dè đi qua phòng khách, định chuồn khỏi cặp mắt của Kim Thuần Hy và Thôi Anh Ái đang ngồi trên salon trò chuyện, thì bỗng dưng một giọng nói lạnh tanh gọi giật tôi lại, tôi đành lưu lến từ biệt bên chân trái đang nhấc cao lên định sải một bước dài để lao vút qua. Không phải nói, chắc chắn là cái tên Kim Thuần Hy đáng chết suốt ngày thích ra vẻ cao ngạo kia rồi. Tên này, đúng là đáng ghét! Đáng ghét! “Hả-?” Tôi quay lưng lại anh ta, đáp một tiếng. Không thể để họ thấy dáng vẻ thảm hại này được, đặc biệt là cái người tên Anh Ái kia. “Cô không muốn gặp cô gái là bạn thanh mai trúc mã của tôi à?” “Ồ! he he, đã nhìn thấy một lần rồi, đã mục kích sắc đẹp khung thành tuyệt lâu của cô ấy rồi, không cần phải gặp nữa đâu. He he." Cái gì mà sắc đẹp khuynh thành tuyệt lâu chứ? Tự tôi thấy mình nói những câu buồn nôn quá, hết cách rồi, kế tẩu thoát mà. “Cô không muốn gặp lần thứ hai à?” “He he. Không cần đâu, tôi sợ tôi sẽ xúc động đến mức chảy máu mũi mất thôi. He he.” Tôi ói… “Cô không thử thì sao biết được mình có chảy máu mũi không?” “Kim Thuần Hy chết tiệt, anh có thôi đi không, tôi không muốn gặp thì không được hả? —>0< Tại sao tôi phải gặp chứ? Cô ta là gì của tôi nào? Có đẹp bằng Vivian Li không? Có tao nhã bằng Audrey Hepburn không? Có gợi cảm bằng Marilyn Monroe không?” Cuối cùng tôi không thể nhịn nổi, quay phắt người lại, hùng hổ tuôn ra một tràng như bắn liên thanh với anh ta. Thảm rồi, bây giờ tôi mới ý thức ra tôi không nên quay đầu lại, như thế thì bộ dạng te tua của tôi cuối cùng cũng đã phơi bày ra toàn bộ trước mặt bọn họ. Trời ạ, sao tôi lúc nào cũng vậy, hễ nóng lên là không còn nghĩ gì nữa mà bất chấp tất cả. Cái cô nàng Thôi Anh Ái kia nhìn thấy dáng vẻ tôi như vậy thì bắt đầu cười, hí hí hí rồi cười to hẳn, giống như một con gà mái mẻ mới thành niên vậy. =.= “Thuần Hy, đây chính là cái cô Quách Tiễn Ni gì đó mà cậu bảo đang ở nhờ nhà cậu đó hả?” “ừ.” "Ha ha ha---- ----- , cô ta giống như món gà cuộn trong KFC ấy!
”... Cái gì? Gà cuộn? Cô ta bảo tôi là gà cuộn? Cái con nhỏ chết tiệt này đang châm chích thân thể tôi không có đường cong sao? Đáng ghét!!! Tôi còn chưa nói ra câu nào mà cô ta đã cướp quyền mắng người khác trướcrồi?! Woa~ da- da- tức chết đi thôi!!! Chẳng là Quách Tiễn Ni tôi làm tò đậu phụ hay sao? Cứ để mặc cô ta ức hiếp tôi điên cuồng p(>o<)q Thà chết chứ không chịu nhục!!! Tôi phải phản kích! Phản kích! Phản kích... “Mụ phù thủy mặt đầy nếp nhăn! Ị! Xem mấy cái nếp nhăn đuôi cá của chị kìa, có thể kẹp chết mấy con muỗi đấy!” Thế là tôi quang cho cô ta một câu nói ác ý. “Cái gì? Cô nói cái gì? Nói lại xem nào!!!” Bà già này bị tôi chọc giận, nhảy nhổm lên khỏi salon như bị điện giật. Thuần Hy kéo cô ta ngồi lại. “Mụ phù thủy! Mụ phù thủy!! Ị” Tôi vừa thao thao bất tuyệt lảm nhảm gọi cô ta bằng biệt hiệu tôi mới đặt, còn làm mặt hề nữa, vừa chay như bay lên lầu trên. Thôi Anh Ái trừng mắt nhìn tôi, đôi mắt ánh lên tia lửa giận dữ, dáng vẻ như chỉ muốn an tươi nuốt sống tôi vậy, mắt mũi miệng thậm chí cả khuôn mặt đều biến dạng, hoàn toàn không tìm thấy vẻ xinh đẹp tuyệt thế đâu nữa. Xem ra giận dữ là chuyện rất không tốt, cho dù là người đẹp đến mấy, lúc giận dữ cũng không xinh đẹp nổi. Tôi nhất định phải nhớ ít giận vui nhiều mới được!!! Hihi!!! Ha ha!!! Thôi Anh Ái thực ra cũng chỉ như vậy mà thôi, sao qua nổi tôi! Chẳng đáng yêu chút nào! Ha ha! Tôi thề, nhất định phải đánh bại cô ta! Tôi bắt đầu châm đầy nhiệt huyết chiến đấu với hành động săn ác quỷ bản beta trở lại rồi! Ha ha ha ha! .. .~^0^~...


Quách Tiễn Ni, rốt cuộc mày bị sao thế? Theo bọn họ tiến vào đại sảnh của rạp chiếu phim, cuối cùng chúng toi cũng cướp được vị trí ngay sau bọn họ. “Bộ phim này hay lắm đấy...” Mụ phù thủy vào rạp rồi miệng cứ liến thoắng mãi, nhưng tôi nhận ra cô ta say không phải vì rượu... Không được, đầu cô ta đang dần dần dần dần dựa vào vai Thuần Hy kìa, cái bà già này dám lợi dụng người ta! Dựa vào đi, dựa vào đi, dựa mạnh vào ấy... “0 . 0 Ui da!” Mụ phù thủy kêu thét lên một tiếng, vùng ra khỏi vai Thuần Hy như bị điện giật. Hehe, bị đâm phải rồi chứ gì. Thế này gọi là tự tạo nghiệt thì đừng có kêu ấy mà! Xem cô ta còn dám lợi dụng Thuần Hy nữa không? -^0^-“Ai?” cô ta quay lại, vẻ mặt đầy giận dữ. “A, xin lỗi nhé, không cẩn thận đồ rơi cả xuống đất rồi!” Tôi vội kéo Tịnh Mỹ cúi thấp người xuống phía dưới. “Làm tốt lắm, Tiễn Ni” Tịnh Mỹ bịt mũi nói nhỏ với tôi, khen ngợi không ngớt. “Cảm ơn!” “Cứ thế tiếp tục đi nhé!” “ừ” Haha, mụ phù thủy đáng ghét, dám đấu với tôi, xem chị chết thế nào nhé! Ha ha ha ha! A_0” Woa, không ổn, giữa khe hở của hai ghế ngồi, chúng tôi bỗng nhìn thấy đôi tay với những chiếc móng được sơn cầu kỳ của mụ phù thủy đang lần mò về phía Kim Thuần Hy với vẻ tà ác, đáng chết, đồ háo sắc, không chịu thôi à! Chị cứ nằm mơ đi nhá... Đúng vào một phần nghìn giây trước khi ngón tay cô ta chạm đến ngón tay Thuần Hy, tôi lại tạt hết nước ngọt mình chưa uống hết lên tay cô ta... “Ôi chao-!” Lại một tiếng như quỷ kêu thét, tay cô ta rút lại cấp kỳ, nhanh chóng đứng phắt dậy, giũ nước đồng thời gào lên với phía chúng tôi. “Cái tên ngồi phía sau chết tiệt kia, tóm lại cô muốn làm gì hả?” —p(>o<)q “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cẩn thận làm đổ nước! A, tôi có khăn giấy đây, đưa chị lau tạm...” tôi vội vã đưa khăn giấy đã chuẩn bị sẵn cho cô ta, hai tay ôm lấy mặt, nghiêng người đi, cố gắng kiềm chế để mình không cười sặc ra. Chắc chắn cô ta không biết tôi là ai, hai đứa chúng tôi làm rất bí mật, từ đầu đến cuối không để cô ta nhìn thấy mặt tôi. Hi hi! “Anh Ái, nói nhỏ một chút”.
Tôi nghe thấy Thuần Hy lạnh nhạt nói một câu, sau đó mụ phù thủy mặt đỏ bừng bừng ngồi xuống. May quá, may quá, mụ phù thủy đã chịu thua, không động thủ với Thuần Hy nữa, xem hết bộ phim một cách bình an vô sự. Lúc ra khỏi rạp đã gần sáu giờ, xem ra mụ phù thủy vẫn còn ra chiều, thấy chiêu bẻ chiêu mới là quan trọng nhất! ha ha ha ha!
" Tôi mỉm cười với anh phục vụ. “
Lại còn kêu gì mà “Quách Cái”? Tôi có điểm nào giống cái nắp nồi đâu? Tức chết mất thôi! Tên quỷ nhỏ đáng ghét! Đáng ghét!) “Tại sao phải quay tiết mục này? Mọi người đừng bao giờ nghĩ rằng tôi có ý gì với Quách Cái kia nhé, tôi đâu có mù đâu! Nhưng mẹ tôi lại ngược lại, bà đặc biệt yêu thích Quách Cái! Nói gì mà không sinh ra được một đứa con gái như vậy đúng là đáng tiếc, thôi nhận làm con dâu là hay nhất ~! Tôi cảm thấy mẹ ngốc quá, già như vậy rồi mà suy nghĩ trẻ con kinh khủng! Nghe nói khi Quách Cái còn là một con nhóc thì đã được người lớn sắp đặt gả cho anh trai, hạnh phúc của anh đã tiêu tùng rồi ~! Quách Cái đủng là Quách Cái, sao lại gả cho anh được? Tôi tuyệt đối không xem chị ta là chị dâu đâu!” “Tôi thật sự không thể nào hiểu nổi, trong nàh bạn bè thân thích con gái lớn nhỏ nhiều như vậy, người đẹp hơn thông minh hơn caquý hơn chi ta nhiều lắm lắm, tại sao mẹ cứ thích cái chị ngốc Quách Cái nhỉ? Lại còn xếp cho chị ta ở ngay phòng kế bên anh trai nữa, làm như sợ họ không thích nhau được ấy! Tôi nghi ngờ rằng mẹ đã bị chi ta mê hoặc tới mức tinh thần bấn loạn rồi...” “Thế nên, tôi quyết định tiến hành quan sát bí mật chi ta một khoảng thời gian, phơi bày toàn bộ khuyết điểm của chị ta ra hết! Mẹ ơi, anh ơi, con sẽ cứu vớt mọi người ~!” “Kỳ đầu tiên của tiết mục ”Nghiên cứu tự do của Thuần Hiến“ đã kết thúc, cám ơn mọi người đã theo dõi, hẹn gặp lại kỳ sau”. “Chào mừng đã trở lại, đây là kỳ thứ hai của tiết mục ”Nghiên cứu tự do của Quách Cái“. Đẻ chứng minh sự thực Quách Cái rất ngốc nghếch, hôm nay tôi cố ý chọn ra một đề bài số học rất khó để ”thỉnh giáo“ chị ta. Ha ha, kết quả là chị ta nhìn cả ngày trời cũng không giải nổi, có thể thấy chị ta không phải ngốc bình thường! Chả trách phải học phụ đạo ở trường!” “Nếu không phải anh trai cướp mất bài tập của tôi, chủ động dạy tôi thì Quách Cái kia nhất định khó xử chết đi được! ông anh lần này cũng làm tôi cụt hứng quá, biết rõ tôi đang ”chỉnh“ chị ta mà còn cố ý giải vây...” “Đúng là ngốc quá, mà lại có rất nhiều khuyết điềm, tôi chưa hề nhìn thấy một cô gái nàongốc như vậy...” “Chào mọi người, đây là kỳ thứ ba của tiết mục ”Nghiên cứu tự do của Thuần Hiến: Nhật ký quan sát Quách Cái“. Hôm nay mẹ tôi mua rất nhiều quần áo mới cho Quách Cái, đúng là... cô gái xấu xí như vậy có mặc gì cũng không đẹp được! ông anh tôi nói anh ghét nhất là loại bình hoa chỉ biết trang điểm làm đẹp, tôi vô cùng đồng ý !!” “Ông anh còn nói, nửa đêm có nghe thấy Quách Cái ngủ nói mớ ~, kinh hoàng! Thật không rõ đầu óc chị ta kiểu gì, lúc ngủ mà còn mê trai nữa! Tối nay tôi phải quan sát kỹ mới được...” “Chào buổi tối, đây là kỳ thứ n của tiết mục ”Nghiên cứu tự do của Thuần Hiến: “Nhật ký quan sát Quách Cái”. Hôm nay đúng là mệt quá, Quách Cái tham gia hội thao, mẹ cứ lôi cả nhà đi cổ vũ ! Có điều cũng khó ngờ, Quách Cái đúng là không phải cái nắp - đẩy tạ1m46! Nếu sau này chị ta cãi nhau với ông anh mình, không biết ông anh đáng thương có đánh nổi chị ta không??? Phù phù, tôi tuyệt đối không để họ kết hôn đâu!!!" “Những người đến cổ vũ cho Quách Cái đủng là rất nhiều, tôi nghi ngờ chị ta bỏ tiền ra mời đến! Đủng đúng, chắc là thế rồi! Cái tên đáng ghét Tú Triết kia cũng có ở đó, cứ đứng bên cạnh kêu gào Tiễn Ni Tiễn Ni không ngớt, thật không hiểu nải Quách Cái có gì mà thu hút anh ta đến thế?” "Lúc chị ta và ông anh mình chạy cặp với nhau, chậm như ốc sên bò ấy, hại anh mình lần đầu tiên trong lịch sử: không đoạt được giải quán quân! Còn nữa, chị ta còn hại anh mình lần đầu trong lịch sử phải ôm con gái, mà người anh mình ôm lại là tên ngốc Quách Cái kia! “Mẹ ơi, mẹ làm ơn tỉnh lại cho con nhờ ~! Nếu chị ta là con dâu của nhà họ Kim thật, chẳng những anh con sẽ tự sát, mà con cũng sẽ tự sát luôn! -_-A ...” —